- Jean Racine (1639 – 1699)
Racine là người kế tục của Corneille để phát triển bi kịch cổ điển đạt đến đỉnh cao của nó vào nửa sau thế kỷ XVII. Được mệnh danh là “thi sĩ của nước Pháp” Racine chủ yếu hướng hướng xung đột kịch của mình vào nội tâm con người, hướng đến cái có thật trong đời sống con người đó là dục vọng, và xác lập nguyên tắc của bi kịch với chức năng thanh lọc tâm hồn con người thông qua sự thương xót, sợ hãi. Khác với những nhân vật anh hùng đầy lý trí với tâm hồn cao thượng của Corneille luôn chịu ảnh hưởng của những sắp đặt bởi gia đình, dòng họ, danh dự hay tổ quốc... Nhân vật của Racine là những con người luôn luôn chất chứa trong lòng những dục vọng, thèm khát cá nhân, từ tình yêu đến quyền lực và địa vị.
Andromaque là một trong những vở tiêu biểu nhất của Racine, khác với nhân vật của Corneille trong sự đấu tranh giữa lý trí và tình cảm thì lý trí luôn là ngọn đuốc dẫn đường. Bi kịch của nhân vật của Racine là bi kịch của những con người không được dẫn dắt bởi lương tri và lý trí tỉnh táo mà đã bị dục vọng che mờ. Đó là hình ảnh của Pyrrhus một bạo chúa luôn có dục vọng chiếm đoạt tình yêu, thậm chí phản bội vị hôn phu của mình, dẫn đến sự phá hủy nhân cách. Đó còn là hình ảnh của Oreste mù quáng và Hermione với lòng ghen đầy tội lỗi. Dục vọng đã xóa mờ tất cả ánh sáng của lý trí, lương tri khiến con người bị phá hủy về nhân cách. Và với vở kịch này, Racine đã xác định quan điểm rằng sự mù quáng của dục vọng chính là nỗi bất hạnh lớn nhất của con người. Với Andromaque, tên tuổi Racine được đặt vào hàng ngũ những bậc thầy của các kịch tác gia nổi tiếng thế giới.

Cũng giống như Corneille, Racine tuy phá vỡ nhiều nguyên tắc của chủ nghĩa cổ điển tuy nhiên mỗi khi cần thiết, ông vẫn là một nhà thơ mẫu mực của trường phái này. Với quan điểm hành động kịch không được chứa quá nhiều sự kiện, Racine vận dụng quy luật tam duy nhất khá thoải mái mà không hề có sự gượng ép trong các vở kịch của mình.
Trong việc xây dựng tính cách nhấn vật, Racine cũng tôn trọng sự giản dị và gần gũi với đời thực. Ông phân biệt cái thiện cái ác, cái cao thượng và cái thấp hèn một cách hết sức tách bạch rạch ròi. Những yếu tố tâm lý, những tình cảm phức tạp được diễn tả bằng những hình ảnh giản dị với nhạc điệu và ngôn ngữ của của cuộc sống đời thường. Tuy nhiên cũng như Corneille, Racine vẫn không ngần ngại phá vỡ các quy luật cổ điển khi chủ đề yêu cầu, và đó chính là điều làm nên dấu ấn của các nhà văn vĩ đại – không đóng khuôn sáng tác của mình trong sách vở lý luận.
Có thể thấy, nếu Corneille là nhà khai sáng – người khơi nguồn cho một thế kỷ đầy biến động với những vở bi kịch anh hùng thì Racine với những bi kịch tâm lý là người hoàn thiện dòng bi kịch cổ điển Pháp, đẩy nó lên một vị trí mẫu mực của thời đại. Ảnh hưởng không nhỏ bởi dòng tư tưởng triết học duy lý Descartes được hình thành trong giai đoạn cùng thời, nhưng với thiên tài của mình, các kịch tác gia đã phản ánh được những mâu thuẫn của cuộc sống đương đại, phê phán sâu sắc những mặt tiêu cực của chế độ quân chủ chuyên chế. Tạo nên một trào lưu văn học cổ điển phát triển rực rỡ ở nước Pháp và trên toàn thế giới.
-> Triết học duy lý với người khơi nguồn và hoàn thiện là René Descartes là một thành tựu tư tưởng lớn không chỉ của nước Pháp thế kỷ XVII mà còn của cả nhân loại, không chỉ ảnh hưởng mạnh mẽ trong trào lưu văn học mà còn trở thành một phong cách, một lối sống đặc trưng cho xã hội Tây phương
TÀI LIỆU THAM KHẢO
1. Molier (Đỗ Đức Hiểu dịch) 1984: Lão hà tiện, nxb Đại học và Trung học chuyên nghiệp
2. Tôn Gia Ngân (giới thiệu), Hoàng Hữu Đản, Vũ Đình Liên, Huỳnh Lý (dịch) 1978: Bi kịch cổ điển Pháp, nxb Văn Hóa, Hà Nội
3. Xavier Dacos (Phan Quang Định dịch) 1997: Lịch sử văn học Pháp, nxb Văn hóa Thông tin
Tài liệu internet:
3. Nguyen Ngoc Tan 2007: Nguồn gốc của triết học,
http://www.khoahoc.com.vn/view.asp?Cat_ ... s_id=119874. Trịnh Xuân Thuận: Những con đường của ánh sáng,
http://maxreading.com/?chapter=11406 5. Nguyễn Ước: Ba mươi triết gia Tây phương,
http://www.dunglac.org/index.php?m=modu ... 0&ict=3531