Một số nét văn Hóa Nhật Bản

Đây là nơi các thành viên Diễn đàn trao đổi các vấn đề về văn hoá Trung Quốc và Đông Bắc Á (Triều Tiên, Nhật Bản...)

Một số nét văn Hóa Nhật Bản

Gửi bàigửi bởi thien_hoa_tien_nu » Thứ 3 15/04/08 21:23

-Tại sao người Nhật thích thơ (Tanka)? Hình ảnh
Tanka (đoản ca) là thể loại thơ độc đáo của Nhật Bản, đã được hoàn thiện vần luật từ đầu thế kỉ VII. Vần luật ban đầu của tanka có thể được xem trong Manyoshu (Vạn diệp tập), một tuyển tập thơ được biên soạn vào thế kỉ VIII.
Những từ dùng để miêu tả tâm trạng nhà thơ hoặc tả cảnh thì được sắp xếp theo luật 5-7-5-7-7 (kí tự Nhật). Khi mà không có từ miêu tả cảnh như nói trong haiku, tanka cho phép reo vần tự do tuỳ theo tâm trạng của nhà thơ.

- Haiku được sáng tác như thế nào?
Haiku (Bài cú) là loại thơ độc đáo của Nhật Bản, và là loại thơ ngắn nhất trên thế giới. Người ta cho rằng thể thơ Haiku đã được tạo ra vào thế kỉ XVII và phát triển mạnh vào thời kì Edo, và những nhà thơ nổi tiếng như Basho và Buson cũng đã nổi tiếng do loại thơ này. Thơ Haiku được xắp xếp thành ba hàng 5-7-5 (kí tự Nhật). Có những luật cơ bản như: Trong thơ Haiku bắt buộc phải có “Kigo” (quý ngữ) nghĩa là từ miêu tả mùa.

- Kabuki (Ca vũ kỹ) được hình thành khi nào? Hình ảnh
Có lẽ Kabuki được hình thành vào khoảng năm 1603, khi có một phụ nữ tên là Okuni ở đền thờ đạo Izumo trình diễn một điệu nhảy gọi là Nenbutsu odori (điệu múa niệm Phật) Tuy nhiên, vào năm 1629, phụ nữ bị cấm lên sàn diễn, và chỉ đàn ông mới được phép nhảy; điệu nhảy Kabuki đã được hoàn thiện vào thời kì Genroku (Nguyên Lộc 1688-1704). Vào thời kì Minh Trị, bất chợt có cuộc xâm nhập của văn hoá phương Tây, và Kabuki đã thậm chí dự định hợp tác với những ảnh hưởng mới này. Tuy nhiên đến thế kỉ XX, người ta đã quay chiều hướng của Kabuki vào loại nhảy dân tộc, và xu hướng đó tiếp tục cho đến bây giờ. Mọi người vẫn luôn bảo tồn cái truyền thống bảo thủ, như việc truyền tên của sàn diễn lại đời sau những cái tên của các nghệ sĩ Kabuki nổi tiếng dựa theo phả hệ của dòng họ. Ở Tokyo, một rạp hát biểu diễn Kabuki vĩnh viễn được gọi là sân khấu Kabuki-za và biểu diễn quanh năm.




- Kịch No được hình thành khi nào? Hình ảnh
Rạp hát No dùng để nhảy và biểu diễn ca nhạc được gọi là Utai. No được dựa trên một bài hát và điệu nhảy lấy từ sangaku (một hình thức giải trí được giới thiệu khắp châu lục trong thời kì Nara bao gồm xiếc, ảo thuật, nhảy-và-hát. Bài hát và điệu nhảy này được phát triển theo cách độc đáo của Nhật Bản, và đến nửa cuối của thời kì Kamakura (1192-1333), phong cách No đã được hoàn thiện. Năm 1374, dưới triều đại Mạc phủ, tướng quân Ashikaga Yoshimitsu, đã có ấn tượng rất sâu sắc với buổi trình diễn No, và sau đó No đã được phát triển dưới sự cai quản của ông. Kan’ami và con trai của ông – Zeami – phát triển nghệ thuật của loại hình nghệ thuật No, và thành lập cơ sở lí thuyết vững chắc của nó. Ngày nay, có 3 trường phái của rạp hát No: Kanze, Hosho, Komparu, Kongo và Kita.

- Mối quan hệ của No và Kyogen là gì?
Chúng giống như anh em sinh đôi. Một hình thức truyện tranh mô phỏng dựa trên Sangaku, và cũng là gốc của No, qua nhiều năm phát triển, đã trở thành một loại kịch hài hước dựa trên những mẩu hội thoại trong truyện tranh, và sau cùng trở thành Kyogen (Cuồng ngôn). Mặt khác, có một loại kịch hát-và-nhảy khác được gọi là utai và mai, mà sau trở thành kịch No. Ngày nay, các buổi kịch No thường được trình diễn theo trình tự No – Kyogen – No.


-Bunraku được hình thành khi nào?
Bunraku (Văn lạc) là một loại múa rối của riêng Nhật Bản, đây là loại nghệ thuật có người điều khiển con rối từ đằng sau. Những con rối được điều khiển phù hợp với nhạc và hát và được gọi là joruri. Một con rối cần sự điều khiển của 3 người. Hình thức văn hoá này được hình thành vào đầu thời Bunroku - Keicho (1592-1614) và đến thời Edo thì phổ biến rộng rãi trên toàn quốc. Vào cuối thế kỷ 17, nhờ sự thao tác các con rối một cách tài tình của Takemono Gidayu, nhiều câu truyện được viết cho Banraku và nó trở thành một nghệ thuật hoàn chỉnh. Bunraku được biểu diễn định kì tại Nhà hát quốc gia Tokyo và Nhà hát Bunram quốc gia ở Osaka.

- Có phải tất cả phụ nữ Nhật Bản đều biết nghệ thuật cắm hoa và trà đạo không? Hình ảnh
Câu trả lời là không. Cho đến khi chiến tranh thế giới lần thứ hai kết thúc thì Sadou và Ikebana là điều cần biết tối thiểu đối với những phụ nữ độc thân nếu như người đó muốn lập gia đình. Sau chiến tranh, cùng với sự gia tăng của tỷ lệ phụ nữ tham gia vào các hoạt động xã hội thì số người biết 2 nghệ thuật này giảm dần. Ngày nay chỉ những ai có hứng thú mới giành thời gian để học 2 nghệ thuật này. Hai nghệ thuật này vốn là của con trai. Do cắm hoa cũng là một cách để trang trí trong nhà nên từ thời Edo nhiều người con gái nhà quyền quí cũng học nghệ thuật này. Nghệ thuật pha trà được coi là một phương pháp để tịnh dưỡng tinh thần. Từ thời Minh Trị thì nó trở nên phổ biến đối với những cô dâu sắp lên xe hoa.




- Uống trà theo trà đạo khác với uống trà bình thường như thế nào? Hình ảnh
Trà đạo được hình thành bởi một nhà sư tên là Murata Zyukou (1422-1502). Nghệ thuật trà đạo được hoàn thiện bởi Sennorkyu (1522-1591) và nó được duy trì cho đến ngày nay. Trà được dùng trong trà đạo là Matcha (Mạt trà), lá trà được nghiền thành bột. Từ khi bắt đầu đun nước cho đến khi cho trà vào quấy thì phải trải qua rất nhiều công đoạn. Làm những động tác này một cách đẹp mắt là điều mấu chốt đầu tiên. Điểm mấu chốt thứ 2: Trà đạo là 1 hình thức giao lưu giữa chủ và khách. Chủ nhà thể hiện sự tôn trọng khách bằng sự thận trọng trong cách bố trí các dụng cụ và trong các động tác của quá trình pha trà cũng như trong cách bố trí hoa trang trí phòng. Ngược lại khách thể hiện sự tôn trọng chủ nhà bằng cách lí giải được tấm lòng của chủ nhân và thể hiện mình là một con người có giáo dục.

- Nghệ thuật cắm hoa (Ikebana) là gì?
Nghệ thuật cắm hoa bắt đầu từ thời Muromachi (1333-1568). Nghệ thuật này bắt nguồn từ việc trang trí hoa trước bàn thờ Phật. Do đó Ikebana được coi như biểu hiện một cái gì đó thiêng liêng hoặc biểu hiện sự hài hoà của vũ trụ. Nguyên tắc cơ bản của Ikebana là phía trên là trời, phía dưới là đất, ở giữa là con người và Ikebana phải thể hiện được sự hài hoà của 3 yếu tố đó. Sau Chiến tranh Thế giới lần thứ 2, trào lưu Sougetsu dùng một số nguyên liệu không phải là hoa và dẫn đến sự hình thành một trường phái Ikebana thiên về nghệ thuật tạo hình. Hiện tại có khoảng 2000 trường phái về Ikebana. Có thể kể tên một số trường phái lớn như Ikenohou, Ohara, Sougetsu.

- Khi nào thì người Nhật viết bằng bút lông?
Trong giờ học chính khoá ở trường thì tập viết bằng bút lông là một môn học bắt buộc nhưng trên thực tế thì người Nhật hầu như không còn dùng bút lông nữa. Những tờ giấy có ghi chữ bằng bút lông chỉ được dùng khi chúc mừng sinh con, chúc mừng đám cưới hay chia buồn khi dự đám tang. Tuy nhiên ngay cả trong những trường hợp này cũng không bắt buộc phải dùng bút lông, số người dùng bút dạ để viết tăng nhiều trong thời gian gần đây.

- Bonsai được làm như thế nào? Hình ảnh
Bonsai là một nghệ thuật uốn các cây được trồng trong chậu theo các hình thù mong muốn, đây là một hình thức nghệ thuật bắt nguồn từ Nhật Bản. Chúng ta có thể dịch ra tiếng Việt là “Nghệ thuật uốn cây cảnh” nhưng từ Bonsai cũng được dùng ở nhiều nơi ở Việt Nam cũng như trên thế giới như một từ mượn. Trong Bonsai người ta dùng rất nhiều loại cây nhưng chủ yếu là 4 loại cây: Matsu (Tùng), kaede, Ume (Mai), satsuki. Tuỳ theo từng loại cây mà người ta dùng các loại đất và chất dinh dưỡng khác nhau. đôi khi phải nhổ cây lên trồng lại. Trong quá trình cây lớn người ta uốn thân và cành theo những dây thép có hình dáng nhất định. Muốn có được một chậu cây cảnh như vậy thì thời gian trồng không chỉ là 1, 2 năm mà đôi khi phải tốn vài chục năm.
- Đồ gốm của Nhật có nổi tiếng hay không?
Thời Nara (710-794) nghệ thuật làm gốm của Trung Quốc được lan truyền sang Nhật. Tuy nhiên thời này những đồ vật bằng sứ chỉ là những dụng cụ sinh hoạt. Thời Heian (794-1185) thì có 2 loại lò nung, một loại lò cho những dụng cụ sinh hoạt và một loại cho những dụng cụ cao cấp. Thời Muromachi (1333-1568) sự phát triển của trà đạo đã giúp cho nghệ thuật làm gốm được phát triển cả về kỹ thuật và đa dạng hoá với nhiều phong cách của các địa phương. Vào thời Edo (1600-1868) người ta biết cách vẽ hình lên các đồ gốm nên đồ gốm trở nên phổ biến. Có hai loại tiêu chuẩn làm gốm là tiêu chuẩn Arita và Kutani. Đặc biệt tiêu chuẩn Arita thừa hưởng nhiều nét từ một công ty của Hà Lan ở Ấn Độ. Đồ gốm của Nhật bắt đầu mang ảnh hưởng của các nước khác.

- Sơn mài của Nhật (Sikki) có những ưu điểm gì?
Đồ sứ được thế giới biết đến với tên “china” còn sơn mài của Nhật được biết đến với cái tên “japan”. Nhiều đồ sơn mài thời Jomon như lược và khay đã được khai quật. Theo quyển “Nhật Bản thư kỷ” thì đồ sơn mài được làm ở Nhật từ thế kỷ 6. Trên thế giới sơn mài được làm từ nhựa cây nhưng sơn mài ở Nhật được nói là tốt nhất trên thế giới.

-Kiếm Nhật khác kiếm nước ngoài ở chỗ nào?
So với cây kiếm của châu Âu thì kiếm Nhật có cán dài và chỉ có một bên lưỡi. Trong nhiều bộ phim ta thấy người ta cầm kiếm bằng 1 tay nhưng trên thực tế thì cây kiếm này rất nặng và binh lính khi ra trận thì phải cầm kiếm bằng 2 tay. Về cấu tạo thì phía trong cây kiếm làm từ sắt mềm và phía ngoài cây kiếm làm bằng thép cứng. Do chỉ có phần lưỡi kiếm được tôi luyện nên phần lưỡi có những hoa văn đặc trưng.

- Báu vật sống của quốc gia ở Nhật được định nghĩa như thế nào?
Trong các nghệ thuật truyền thống, các kỹ xảo được cá nhân hay một tập thể truyền từ đời này qua đời khác được coi là “tài sản văn hoá vô hình”. Đối với một số nghệ thuật quan trọng thì được gọi là “tài sản văn hoá vô hình quan trọng”, người nắm giữ các kỹ thuật này được coi là báu vật sống của quốc gia. Báu vật quốc gia sống do Bộ trưởng Bộ văn hoá và Giáo dục (Monbukagakusho) quy định. Năm 1994 có 40 người được coi là báu vật sống của quốc gia, những người này mỗi năm được nhận một khoản tiền là 2,5 triệu yên.
________________________________________
bao kỷ niệm hòa theo dòng nước mắt
để bây giờ,mình tôi ngóng chờ ai ??
Hình đại diện của thành viên
thien_hoa_tien_nu
 
Bài viết: 7
Ngày tham gia: Thứ 2 07/04/08 21:46
Đến từ: DIÊU TRÃŒ CUNG
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: Một số :"Văn Hóa Nhật Bản"

Gửi bàigửi bởi lizenal » Thứ 4 16/04/08 0:48

( nên dẫn nguồn ra bạn ạ ! )
Tớ là một người rất thích văn hóa Nhật Bản !
ko phải nói là thích mà gọi là yêu thì đúng hơn !
Nhưng những giá trị văn hóa tốt đẹp đó mà phải gắn với một xã hội Nhật Bản như bây giờ cứ thấy nó .. so le sao ấy ! thanh niên Nhật quá thoải mái . Trong khi văn hóa Nhật lại quá " khắt khe " và chỉn chu đến từng li từng tí ! . Cái chất " Thiền " truyền thống không hợp với tính " động " của giới trẻ Nhật !
Dù sao cũng rất hâm mộ văn hóa Nhật ! dù con người có ra sao , họ vẫn tĩnh tâm và giành một phần hồn để bảo tồn văn hóa ! còn Việt Nam mình ?
~!*Ai cũng thích nghe phê bình chỉ cần người bị phê bình không phải là mình - S.L.W*!~
RANDOM_AVATAR
lizenal
 
Bài viết: 17
Ngày tham gia: Thứ 4 09/04/08 18:24
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: Một số :"Văn Hóa Nhật Bản"

Gửi bàigửi bởi thien_hoa_tien_nu » Thứ 5 17/04/08 18:02

Đến Nhật Bản, du khách không chỉ ngỡ ngàng với một xã hội hiện đại phát triển, mà điều đọng lại trong lòng họ còn là phong cách phục vụ chuyên nghiệp. Trong một xã hội luôn quay cuồng với nhịp sống hiện đại, văn hóa ứng xử truyền thống được vận dụng khéo léo đã tạo nên phong cách phục vụ của người Nhật: ân cần, nhanh chóng và đúng hẹn. Một nụ cười, lời cảm ơn, sự quan tâm lắng nghe ý kiến và chu đáo đáp ứng yêu cầu của khách đã mang đến cho khách hàng nhiều thiện cảm.
Cách cúi chào gập người truyền thống Nhật Bản: không chỉ trong nghi thức truyền thống như trà đạo mà trong cuộc sống thường nhật, kiểu chào này vẫn thường được thấy khi chào đón khách hàng, thể hiện sự chân thành và tôn trọng.
Hình ảnh
Nhân viên phục vụ trên tàu điện cao tốc (shinkansen): ân cần, niềm nở thể hiện sự thân thiện; mỗi khi mở cửa bước vào khoang hành khách, đều cúi đầu chào khách như hàm ý đã làm phiền và xin phép được bước vào.
Maid Cafés (Phục vụ quán café): Văn hóa hiện đại với phong cách phục vụ mang đậm tính truyền thống Hình ảnh
“Welcom home, Master” hoặc “Welcome home, Madam” đã tạo cho khách cảm giác thoải mái như đang trở về nhà. Các maid cafés luôn cúi người khi phục vụ đồ ăn thức uống, khuấy cà phê cho khách với thái độ ân cần, nhã nhặn. Có lẽ chính vì thế các quán maid cafes luôn thu hút giới trẻ và khách du lịch, đôi khi khách phải đăng ký chỗ tại đây trước cả giờ đồng hồ.
*bạn thấy đó,với một nước nhật có tính "động",nhưng văn hóa truyền thống luôn có chổ đứng của nó.người nhật đã kết hợp thành công nền văn hóa thống của mình vào sự phát triển của đất nước.với phong cách văn hóa truyền thống đó đã góp phần củng cố thêm “thương hiệu” của đất nước Nhật Bản vốn rất nổi tiếng về ý thức xã hội và sự chuyên nghiệp!
vậy thì đâu có gì là không phù hợp và so le đâu bạn?còn đối với việt nam chúng ta thì do chúng ta đang trong bước đầu hội nhập phát triển nên còn nhiều thiếu sót.chúng ta "hãy cùng hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn,đối với văn hóa truyền thống của dân tộc trong cơ chế thị trường",đi bạn???
bao kỷ niệm hòa theo dòng nước mắt
để bây giờ,mình tôi ngóng chờ ai ??
Hình đại diện của thành viên
thien_hoa_tien_nu
 
Bài viết: 7
Ngày tham gia: Thứ 2 07/04/08 21:46
Đến từ: DIÊU TRÃŒ CUNG
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: Một số :"Văn Hóa Nhật Bản"

Gửi bàigửi bởi shark » Thứ 5 17/04/08 22:28

Bài viết Một số: "Văn Hoá Nhật Bản" của thien_hoa_tien_nu đã cung cấp cho chúng ta một cái nhìn tương đối tổng quát trong một số khía cạnh của văn hoá Nhật Bản. Tuy nhiên, đây là những bài viết đã được tăng tải trên nhiều trang web khác nhau với tiêu đề "Văn hoá truyền thống Nhật Bản"

http://www.nhatban.net/nb/smartfaq/cate ... egoryid=30

http://www.vysa.jp/modules.php?op=modlo ... qa&sid=931

Khi trích dẫn nguyên văn của tác giả khác mà bạn không ghi rõ nguồn thì chỉ có thể nói bạn là kẻ đạo văn của người khác, đây là vấn đề đã được nói đến rất nhiều lần trong diễn đàn này, mong bạn cẩn trọng hơn kẻo lại mang tiếng là k có đạo đức khoa học!
Hình đại diện của thành viên
shark
 
Bài viết: 13
Ngày tham gia: Thứ 4 26/03/08 11:29
Đến từ: city of the dead
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: Một số :"Văn Hóa Nhật Bản"

Gửi bàigửi bởi thien_hoa_tien_nu » Thứ 6 18/04/08 10:43

cảm ơn bạn đã nhắc nhở mình.mình sẽ chú ý hơn về vấn đề này.đây là những kiến thức sơ bộ mang tính tổng quát về văn hóa Nhật Bản.nên mình muốn đưa lên diển đàn cho tất cả những ai yêu thích văn hóa Nhật Bản vào tìm hiểu,để có thêm một số ít tài liệu dùng viết cho những bài sau hay hơn ấy mà. :P
mặt khác,cũng mong nó kích thích được nhiều người tìm hiểu văn hóa Nhật Bản hơn.(để mình có thêm "đồng minh" hiiiiiiiiiiiiiiiii........... ) :mrgreen: :mrgreen: :mrgreen:
bao kỷ niệm hòa theo dòng nước mắt
để bây giờ,mình tôi ngóng chờ ai ??
Hình đại diện của thành viên
thien_hoa_tien_nu
 
Bài viết: 7
Ngày tham gia: Thứ 2 07/04/08 21:46
Đến từ: DIÊU TRÃŒ CUNG
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: Một số :"Văn Hóa Nhật Bản"

Gửi bàigửi bởi quycon » Thứ 6 18/04/08 13:08

BÁC ơi !đề tài của bác công phu quá!
abetterday
Hình đại diện của thành viên
quycon
 
Bài viết: 15
Ngày tham gia: Thứ 5 13/03/08 15:50
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: Một số :"Văn Hóa Nhật Bản"

Gửi bàigửi bởi ngoctuyen_999 » Chủ nhật 20/04/08 22:35

Nói đến thời trang Nhật Bản thì chắc ai ai cũng không thể bỏ qua Kimono. Kimono chính là một trong những niềm tự hào của Nhật Bản, nó gần như trở thành biểu tượng của đất nước xứ phù tang này vậy.

Hôm nay Angel sẽ giới thiệu tới mọi người một số điều thú vị về Kimono. Thực ra đây là một chủ đề lớn, nếu muốn hiểu rõ thì phải đi sâu tìm hiểu cặn kẽ, nó là cả một công việc khổng lồ và mất nhiều công sức. Ở đây Angel chỉ tóm lược một số thông tin căn bản nhất, giúp mọi người hiểu hơn về Kimono mà thôi.



Kimono thực chất ban đầu có nghĩa là quần áo nói chung nhưng trải qua thời gian, với nhiều thay đổi, nó đã trở thành tên gọi riêng của loại trang phục truyền thống độc đáo này.

Theo truyền thống, áo kimono được may bằng vải dệt từ các nguyên liệu tự nhiên như vải lanh, bông, lụa. Kimono là một chiếc áo choàng được giữ cố định bằng một vành khăn rộng cuốn chặt vào người cùng với một số dây đai và dây buộc, ống tay áo dài và rộng thùng thình.

Kimono có hình dạng khác hẳn với chiếc áo choàng kiểu cổ của Trung Quốc, vốn thường bị nhầm lẫn trong tranh minh hoạ ở các sách của phương Tây. Kimono của nam giới có vành khăn đơn giản và hẹp hơn.

Áo kimono cho phụ nữ thường có các hoạ tiết hoa, lá và các biểu tượng thiên nhiên khác, phản ánh tình yêu thiên nhiên của người Nhật Bản.

Tùy theo tuổi tác của người mặc mà màu sắc được chú ý rất nghiêm ngặt, những màu có gốc sáng, đặc biệt là màu đỏ, được dùng cho trẻ em và phụ nữ trẻ chưa chồng.

Màu sắc của kimono thường để biểu thị cho các mùa trong năm, ngoài ra mỗi một tầng lớp trong xã hội cũng có một loại màu áo kimono riêng.

Đối với người dân thường, khi mặc kimono vào các dịp lễ tết, họ phải đeo một mảnh vải nhỏ có trang trí con dấu riêng của gia đình ở tay áo.

Khoảng từ 30 đến 100 ngày sau khi đứa bé chào đời, gia đình và người thân mang đứa trẻ đến đền thờ để làm một nghi lễ nhỏ. Khi đó đứa trẻ được mặc một chiếc kimono, bên dưới là màu trắng, bên trên là màu sáng (thường là màu đỏ) nếu là bé gái, hoặc màu đen nếu là bé trai. Ngoài ra, vào ngày lễ Shichigosan (15/11) các bé trai và bé gái cũng được mặc kimono.
Tình yêu là món quà quí nhất mà con người dành cho nhau!
Hình đại diện của thành viên
ngoctuyen_999
 
Bài viết: 62
Ngày tham gia: Thứ 4 26/03/08 11:28
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: Một số :"Văn Hóa Nhật Bản"

Gửi bàigửi bởi thien_hoa_tien_nu » Thứ 5 24/04/08 1:12

mỗi dân tộc đều có những "cấu trúc" đền thờ mang đậm nét thuần phong mỹ tục của bản xứ,cũng như cách trang trí ở những nơi linh thiêng thờ cúng tín ngưỡng của họ.như dân tộc việt nam thì có Đình Làng,miếu...để thờ các thành hoàng,thổ công hoặc những người anh hùng có công với làng-xã,với đất nước! còn dân tộc nhật bản cũng vậy:nhật bản với tín ngưỡng "shinto" (hay còn gọi là "thần đạo") là một tín ngưỡng truyền thống lâu đời,cùng với sự tồn tại và phát triển của tín ngưỡng này thì cách thể hiện cấu trúc trong đền thờ cũng dần thay đổi ,nhưng những nét truyền thống trong nó không hề mất đi ,mà đó chính là sự tiếp thu có chọn lọc trong một thời gian dài chịu sự ảnh hưởng của văn hóa trung hoa.mà từ đó người nhật đã sáng tạo ra cho mình những đền thờ với cách bày trí mới mà vẫn giữ được những nét truyền thống.không nhầm lẫn với bất cứ một dân tộc nào trên thế giới.
đưới đây là một số nét chung của các ngôi đền thần đạo.
Cấu trúc một ngôi đền thần đạo Hình ảnh



Những ngôi đền khác nhau thì có cách xây dựng, bài trí khác nhau, nhưng nhìn chung một ngôi đền thường có những cấu trúc tiêu biểu sau:
Thần điện

Thông thường một ngôi đền thần đạo thường có 2 điện chính là:

Toà nhà Haiden (Bái điện - phòng lễ cúng)
Hình ảnh



Là kiến trúc chính của một ngôi đền nhìn từ cổng vào. Đây là nơi để người đi lễ khấn nguyện các thần (kami ) và là nơi tiến hành những nghi lễ

Trong một đền thờ Thần đạo,người ta đứng nối đuôi nhau bên ngoài haiden để khấn nguyện. Công việc khấn nguyện của mỗi người tại Haiden là một quá trình gồm bốn bước:
- đặt tiền trong hộp lễ vật
- lạy hai lạy trước điện
- người cúng vỗ tay 2 cái
- và cuối cùng lạy một lạy nữa.

Mục đích của quy trình trên là để bảo đảm các kami nghe được lời khấn nguyện của họ. Trong những dịp đặc biệt người cúng phải bước vào trong haiden để có được một vị tư tế làm nghi thức thanh tẩy cho.

Trong phòng lễ cúng thường có những vật linh thiêng sau:
- Go shintai: là bàn thờ kami để người hành lễ tiến hành lễ và khấn nguyện trước kami.

- Sanbo: là một vật hình hộp đứng,làm bằng gỗ.
- Heitaku: là gậy thánh để làm phép,được làm bằng giấy trắng, tượng trưng cho sức mạnh linh thiêng của thần.
- Saisenbako: là thùng lễ vật đựng tiền của người hành lễ
- Shimenawa: là sợi dây thừng rất to, xoắn thành nhiều vòng rất chặt. Trên đó có treo những dải dây xoắn xếp thành từng cặp, làm bằng giấy gọi là gohei.Hình ảnh




Toà nhà Honden (Bản điện) Hình ảnh




Được xây dựng phía sau Haiden (Bái điện) được dùng làm nơi để thờ các vị thần.

Khác với những kiến trúc của chùa phật giáo, bản điện không thờ tượng của các kami mà thờ những vật linh thiêng biểu trưng cho các kami như thanh gươm, viên đá, gương….Vì đây được xem là nơi vô cùng linh thiêng nên người thường không được vào, chỉ có những đạo sĩ mới được vào.

Ngoài ra ở một vài ngôi đền còn có thêm một toà nhà nữa, đó là Heiden, tức là nơi cầu nguyện và nơi này chỉ dành riêng cho đạo sĩ.


Cổng thần Torii Hình ảnh




Hầu hết đền thần đạo nào cũng có cổng, gọi là cổng thần Torii để phân cách giữa khoảng không gian trần tục bên ngoài và khoảng không gian linh thiêng bên trong ngôi đền. “Ngoài ra Cổng thần còn là nơi giáp giới của 2 hình thái tư tưởng khác nhau: công chúng và cá nhân, kẻ yếu và người bảo hộ, đã biết và chưa biết, thế tục và thánh thần”.

Cổng thần được làm bằng gỗ, một số được sơn lên màu cam và màu đen (do chịu ảnh hưởng của kiến trúc phật giáo). Trên cổng thần còn có treo sợi dây thừng shimenawa và gohei, tượng trưng cho sự thiêng liêng của kami. Những cổng thần chỉ làm bằng gỗ một cách đơn giản và không có trang trí gì thêm là cổng thần của những ngôi đền thần đạo nguyên thuỷ còn cổng thần có trang trí hoặc được bọc một lớp ngà voi là cổng thần của những ngôi đền thần đạo chịu ảnh hưởng của phật giáo.
Có 2 loại cổng thần:
- Cổng thần có kiến trúc xà cột (như cổng thần ở đền ise, đền hachiman)
- Cổng thần có kiến trúc cong (như cổng thần ở đền inari, đền sannou)


Hành lang có mái

Là hành lang có một mái bên ngoài, có công dụng nối liền các toà nhà với nhau.

Có nhiều toà nhà bên trong bờ tường chẳng hạn như nhà kho chứa vật dụng cho các kami, chỗ ở của đạo sĩ của ngôi đền… Hầu hết ngôi đền nào cũng có bán bùa may mắn, và bảo vệ con người khỏi rủi ro bất hạnh. Ở những hành lang có mái này thường treo những tấm bùa may mắn đó. Gồm có:
- Ofuda: bùa may mắn làm bằng gỗ Hình ảnh





- Omamori: bùa may mắn làm bằng giấy hay vảiHình ảnh




- Ngoài ra còn có loại Omikuji, là mảnh giấy nhỏ được xem là lời tiên tri của kami. Trên Omikuji có viết những dự đoán bất kỳ từ xấu đến tốt và nó được treo lên một cái cây bên ngoài hành lang. Bằng việc ngẫu nhiên chọn Omikuji, người ta cho rằng người ta có thể biết được mình sẽ gặp may mắn hay sẽ gặp xui xẻo. Nếu trên Omikuji viết những điều may mắn thì người ta sẽ vui mừng chờ đợi, còn nếu đó là điều xui xẻo thì họ sẽ để lại omikuji ở đền để hy vọng được thoát khỏi điều không tốt đó.


Giếng thanh tẩy

Te mizuya là một giếng nước hoặc hồ nước nhỏ đặt ở gần lối vào của nhà Haiden. Nước đó được xem là nước thánh và nơi đây được gọi là “nơi thanh tẩy” vì trước khi tiến hành lễ cúng tại bái điện linh thiêng, những người hành lễ phải thanh tẩy cho mình sạch sẽ bằng cách rửa tay, súc miệng ở đây.


Emado

Emado là nơi treo rất nhiều tấm thẻ ema.
Thẻ ema là tấm thẻ nhỏ, làm bằng gỗ có hình con ngựa. Người ta mua tấm thẻ Ema này và viết điều ước của mình lên đó rồi treo trong Emado để cầu xin cho điều ước của mình thành hiện thực như cầu xin thành công trong công việc, học tập, tình yêu, tình yêu, sức khoẻ….


Go shinboku

[[img]http://www.vanhoahoc.edu.vn/imagehost/image/2017.jpeg/img]


Goshinboku là một cây thần rất cao, to, trên thân cây có quấn dây thừng shimenawa tượng trưng cho sức mạnh và sự linh thiêng của các kami.


Komainu Hình ảnh








Komainu là tượng hình chó hoặc sư tử, đặt trước toà nhà Haiden, chúng được xem là người làm nhiệm vụ bảo vệ kami. Komainu thường có một cặp, một con mở miệng (tượng trưng cho sự xua đuổi tà ma) và một con ngậm miệng lại (tượng trưng cho việc giữ linh khí). Ở đền Inari, người ta sử dụng một cặp kitsune (con cáo) thay cho chó và sư tử.


Sân khấu

Là nơi dùng để biểu diễn những điệu nhảy bungaku vào lễ hội hay biểu diễn kagura và gagaku loại hình nghệ thuật được xem là mối dây liên kết giữa thánh thần và người đi lễ. Tuy nhiên cũng có một số đền không có sân khấu này.

Huy Dần(st)
Nguồn: Nhatban.net
http://www.kobeviet.org/web/news.php?topic=10&id=35
bao kỷ niệm hòa theo dòng nước mắt
để bây giờ,mình tôi ngóng chờ ai ??
Hình đại diện của thành viên
thien_hoa_tien_nu
 
Bài viết: 7
Ngày tham gia: Thứ 2 07/04/08 21:46
Đến từ: DIÊU TRÃŒ CUNG
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: Một số :"Văn Hóa Nhật Bản"

Gửi bàigửi bởi violin » Thứ 2 19/05/08 9:58

đây là một số kiến thức tản mạn về trà mình suy tầm được từ một số bài viết trên mạng. tuy không nói nhiều về trà đạo Nhật Bản nhưng cũng có đề cặp. hy vọng không lạc đề

Hầu như mọi dân tộc, mọi xứ sở trên trái đất đều biết uống trà. Theo ước tính, đây là loại nước uống phổ biến nhất sau "nước" và mỗi ngày thế giới tiêu thụ chắc không dưới một tỉ tách trà đủ các loại. Theo sách vở ghi lại thì tục uống trà của nhân loại bắt nguồn từ Trung Quốc. Theo cuốn Trà kinh, của Lục Vũ viết năm 780 (Lục Vũ là một cuồng sĩ đất Hồng Tiệm đời Ðường, thường lang thang ngâm thơ rồi khóc. Ông để lại cho đời sách Trà Kinh gồm ba quyển bàn về trà, gốm trà, cách pha và uống trà, được người đời sau gọi là ông tiên trà, thờ làm ông tổ của trà đạo Trung Quốc) thì uống trà bắt đầu từ thời Thần Nông, truyền sang Chu Công nước Lỗ. Như vậy loài người biết uống trà vào khoảng năm 3300 - 3100 trước Công nguyên. Qua các thời đại Trung Quốc, tục uống trà và tác dụng của cây trà ngày được nâng cao và khai thác triệt để. Cách uống trà cũng theo những con đường buôn bán tơ lụa, đồ gốm và qua sự giao lưu của các thương gia tỏa ra khắp thế giới.

Cuối thế kỷ 11 đầu thế kỷ 12, cùng với thiền, trà ở Trung Hoa tràn sang Nhật. Người Nhật tiếp thu cả hai thứ văn hoá vật chất và tôn giáo này, đem nó hoà quyện với văn hoá bản địa và nâng lên thành triết lý riêng của dân tộc Nhật gọi là Trà đạo. Theo truyền thuyết Nhật, vào khoảng thời gian này, có một vị cao tăng người Nhật là sư Eisai (1141-1215), sang Trung Hoa để tham vấn học đạo. Khi trở về nước, sư Eisai mang theo một số hạt trà về trồng trong sân chùa. Sau này chính Eisai này đã sáng tác ra cuốn "Phẩm Trà Dưỡng Sinh Ký" (Kissa Yojoki), nội dung ghi lại mọi chuyện liên quan tới thú uống trà. Những công dụng của trà về mặt y khoa và hương vị hấp dẫn đặc biệt của trà đã thu hút nhiều người dân Nhật đến với cái thú uống trà. Họ đã kết hợp thú uống trà với tính Thiền của Phật giáo để nâng cao nghệ thuật thưởng thức trà, phát triển nghệ thuật này trở thành trà đạo. Trà đạo phát triển dựa trên triết lý xem uống trà như là một thú tiêu khiển thanh tao và nghi lễ của việc uống trà do các sư Thiền tông đặt ra để giữ cho họ thức tỉnh. Đến đời thiền sư Senno Rikyu (1521-1591) thì trà đạo ở Nhật thực sự trở thành một nghệ thuật gắn liền với đời sống thiền thông qua việc định nghĩa các yêu cầu của trà đạo như là sự hài hòa, tĩnh lặng, thanh khiết và trang trọng. Như Kakuzo Okakura đã viết trong cuốn "Quyển sách về Trà" xuất bản vào năm 1906: "Trà đạo là một giáo phái được sáng lập dựa trên lòng tôn thờ cái đẹp, cái đẹp giữa những thực tế nhớp nhúa trần ai. Trà đạo bao gồm những nghi lễ thiêng liêng thấm đượm chất tâm linh tôn giáo, biến việc uống trà trở thành một cuộc lễ. Bất cứ một thiền thất nào của môn phái Trà đạo đều có những trà thất. Tuy được xây dựng hết sức giản dị, tự nhiên nhưng được coi là nơi thiêng liêng nhất. Đó là những gian nhỏ được ghép bằng tre, gỗ, lợp tranh rất nguyên sơ. Trong nhà bài trí một vài bức thư pháp cổ, hoặc tranh thuỷ mạc. Một bếp đun nước, một lò hương thơm, một lọ hoa cắm chỉ một bông như mọc lên từ kẽ đá. Ngồi trong căn phòng lặng im nghe tiếng nước sôi nhè nhẹ như tiếng gió. Người ta cảm thấy như ngồi giữa một thảo am nơi sơn dã, chỉ có mây trắng và tiếng nhạc thiên nhiên làm bạn, lòng cảm thấy thanh thoát. Con người như vượt lên trên những giới hạn tương đối và một thoáng nhìn vào vĩnh cửu. Ấm trà được sắp lên toả hương thơm thanh cao, tinh khiết. Uống chén thứ nhất thấy lòng tĩnh lặng, tâm không còn dao động, tự soi được vào cõi tâm mình. Thiền nhân gọi đó là trạng thái vấn tuệ. Uống xong chén thứ hai thấy nơi ấn đường ấm nóng, tư duy thiền sắp được khai thông. Uống xong chén thứ ba cả hai trạng thái trên đều biến mất. Thân xác như hoà vào trời đất. Người ta nói đó là đạt tới thiền và là Trà đạo."

Gần đây ở Việt Nam có nhiều "trà quán" mở cửa theo nhu cầu của thị trường. Phải công nhận là các nước khác thành công hơn Việt Nam trong việc quảng bá truyền thống tốt đẹp của dân tộc họ. Trà đạo của Nhật nổi tiếng đã lâu, và Trung Hoa thì cũng vậy. Mặc dù theo truyền thuyết thì Việt Nam đã biết đến trà từ thời Ðông Hán và trà đạo Việt thành hình khoảng vào đời nhà Ðường. Sách Trà Kinh của Lục Vũ nhập đề rằng "trà là loài cây lớn ở phương nam". Chứng tích trà đạo Việt còn lưu lại trên những bình bát trà gốm Việt Dao từ thời Bắc thuộc, lên đến tột đỉnh thời Lý, Trần, thời Phật giáo thịnh nhất trong lịch sử VN. Trà đạo Việt là đạo mà không đạo, đạo vô môn quan: không cửa vào, không lối ra. Cũng như Việt Nam, lúc bấy giờ Phật giáo ở Nhật bén rễ vào giới thế quyền. Tăng sư là khách quý của các sứ quân và các phú hào. Họ học Phật rồi tiêm nhiễm luôn đạo thưởng trà. Uống trà nhằm luyện con người khu trừ những chướng ngại phiền não, để đạt chỗ rốt ráo của an bần lạc đạo, hòa đồng với Tự Nhiên, tức là Chân Như. Và uống trà, hành trà đạo phải có các trà khí mà ngành gốm Nhật bấy giờ rất phôi thai. Nên trà gốm từ Cao Ly, Trung Hoa, Ðại Việt đưa sang giá đắt, chỉ được xử dụng giới hạn trong hàng sứ quân và đại phú. Thay vì hấp thu nếp thanh bần, họ bèn mượn trà đạo làm trò trà dư tiêu khiển, đặt ra các quy tắc kiểu cách (Cha No Yu), muốn vào phải qua cổng Hữu Môn Quan. Trà đã đưa thiền vị đạm bạc vào trú ngụ chỗ đền các xa hoa. Trong khuôn viên cung đình nguy nga, các lãnh chúa sai dựng nên trà thất bắt chước lều cỏ bần hàn của ẩn sĩ để hành trà đạo. Còn bên nước Việt, đạo đã từ cung cấm ra đi, bỏ phú quý phù vân để phiêu bồng nơi cảnh thật của "rừng trúc lắm chim" (Trúc lâm đa túc điểu) như thơ ngài Huyền Quang. Các vua Lý, Trần bỏ kinh về núi, thực hiện hạnh tầm đạo, dẫm theo bước chân của đức Phật. Đây là chỗ khác biệt trong lịch sử thiền đạo Việt - Nhật .
con người dù có thánh thiện đến mấy thì vẫn là con người
Hình đại diện của thành viên
violin
 
Bài viết: 62
Ngày tham gia: Thứ 4 12/03/08 19:40
Đến từ: nơi tận cùng thế giới
Cảm ơn: 4 lần
Được cám ơn: 5 lần

Re: Một số :"Văn Hóa Nhật Bản"- Lễ hội

Gửi bàigửi bởi nttn218 » Thứ 3 27/05/08 21:32

Một số những lễ hội ở Nhật Bản cũng đã được nhiều người biết đến như:
Lễ hội Hanami (Ngày hội ngắm hoa anh đào):
Khoảng từ tháng 3 đến tháng 4 là mùa hoa anh đào nở, và Nhật Bản đã chọn khoảng thời gian từ 15/3 đến 15/4 làm “ Tết anh đào”.
Lễ hội Hina (Ngày hội các bé gái):
Ngày 3/3 “Tết ngẫu nhân” ( ngẫu là những pho tượng hình người). Cầu chúc cho hạnh phúc sẽ đến với các em trong tương lai.
Lễ hội Cá Chép- Koinobori: (Ngày hội các bé trai):
Ngày 5/5 (lễ Đoan ngọ) là ngày lễ riêng của con trai. Treo trước nhà những dải cờ hình cá chép, tượng trưng cho mỗi người đàn ông trong nhà.
Lễ hội Segatsu (Lễ hội năm mới):
Trước cửa nhà sẽ đặt một chiếc khay để đựng thiệp chúc mừng. đi chùa cầu an, khai bút đầu xuân.... ,phụ nữ Nhật sẽ mặc kimono truyền thống.

Mình biết đến các lễ hội này nhờ đọc truyện tranh và xem phim hoạt hình Nhật Bản! Hihi, có bạn nào quan tâm đến nét khác biệt mang đậm phong cách Nhật Bản trong các bộ truyện tranh và phim hoạt hình không? Cũng là một nét văn hóa độc đáo đúng không? vì chỉ cần nhìn nét vẽ là bạn nhận ra ngay đó là của tác giả Nhật Bản! Từ nét văn hóa truyện tranh này đã hình thành Manga và cả trào lưu ăn mặc theo kiểu các nhân vật trong phim hoạt hình Nhật Bản! Sức ảnh hưởng của nó lan truyền qua Hàn Quốc, Trung Quốc và đến cả Việt Nam...
Hand + Heart + Head = Human
Hình đại diện của thành viên
nttn218
 
Bài viết: 31
Ngày tham gia: Thứ 6 30/11/07 17:17
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Trang kế tiếp

Quay về Văn hóa Trung Quốc và Đông Bắc Á

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến2 khách

cron