Theo mình hiểu thì bạn Vuongthidao muốn so sánh cách giáo dục con cái ở phương Đông và phương Tây, và bạn cho rằng cách giáo dục con ở phương Tây ưu việt hơn ở phương Đông?!
Vuongthidao đã viết:Những quan niệm và thói quen về việc nuôi dạy con cái khác nhau qua các nền văn hoá.
Mình rất đồng ý với quan điểm này của bạn. Nhưng một số điểm khác khi bạn so sánh mình thấy còn chưa ổn.
Vuongthidao đã viết:Ở các nước phát triển, giai đoạn từ trẻ thơ đến tuổi thanh niên kéo dài cho nên cơ hội cho việc giáo dục sẽ nhiều hơn và phát triển tính cách của con trẻ cũng tự do hơn.
Mình không hiểu tại sao giai đoạn này ở các nước khác nhau lại khác nhau. Theo mình bạn dùng từ "thanh niên" ở đây là chưa đạt. Có phải bạn muốn nói đến từ "trưởng thành" không? Và "thời gian giáo dục dài hơn" có liên quan đến "phát triển tính cách của con trẻ cũng tự do hơn" không? Hình như không.
Theo mình thì giai đoạn giáo dục trong gia đình của phương Tây có vẻ ngắn hơn so với ở phương Đông. Vì người phương Tây với nguồn gốc du mục, nếp sống thiên về tổ chức của mình, thì tuổi trẻ và sức mạnh có vai trò rất lớn. Do vậy hệ thống luật pháp phương Tây cũng sớm công nhận quyền công dân cho người thanh niên và quyền này thực sự được thực thi trong xã hội. Lúc đó vai trò giáo dục của gia đình đối với người thanh niên phương Tây sụt giảm nghiêm trọng về cả số lượng và chất lượng.
Trong khi đó ở phương Đông, với nếp sống nông nghiệp cộng đồng trọng kinh nghiệm, thiên về gia đình gia tộc, thì quan niệm giáo dục con cái là giáo dục suốt đời. Con cái dù đã lớn, có gia đình riêng, thì cha mẹ vẫn có trách nhiệm đối với con cái. Trong lễ cưới, cha mẹ người con gái thường nói “trước, cháu là con gái nhà tôi. Nay, cháu về làm con cái nhà ông bà, khôn thì ông bà dạy ít, dại thì ông bà dạy nhiều. Tôi trao cháu về cửa nhà ông bà để ông bà bảo ban cháu thêm”. Ấy vậy mà có chuyện không hay xảy ra thì cha mẹ chồng lại đưa con dâu về để bố mẹ đẻ dạy bảo. Luật pháp ở phương Đông quy định về quyền công dân mới có gần đây. Tuy nhiên, trong xã hội vẫn chủ yếu vận hành theo lệ truyền thống. Và con cái vẫn đương nhiên được nhận sự giáo dục của cha mẹ, dòng họ trọn đời.
Vuongthidao đã viết:Tất cả các ông bố bà mẹ nên giải quyết các vấn đề với con cái theo kiểu tự do nhưng kỷ luật. Bố mẹ nên nghiêm khắc với con cái. Ở các nước phương Tây trẻ con phát triển tự do hơn ở nước ta nhưng cha mẹ của chúng đã trang bị cho chúng các kiến thức cần thiết chứ không phải tự do theo kiểu muốn làm gì thì làm. Lấy một ví dụ , trong một chuyến đi công tác , trên toa tàu có một cặp vợ chồng Tây và một con nhỏ. Cháu bé chạy chơi và vấp ngã , mình thì thấy xót xa còn bố mẹ bé vẫn ngồi im để cho bé tự đứng dậy. Nếu là người Việt mình thì bố mẹ sẽ suýt xoa và chạy đến bế bé. Người Tây cũng dạy con họ đấy chứ , dạy tính can đảm và tự lập cho con họ ngay từ nhỏ.
Đoạn này bạn so sánh khập khiễng quá. Bạn có thể lý giải rõ hơn phương pháp giáo dục con cái của các bậc cha mẹ khiến cho trẻ em phương Tây phát triển tự do hơn ở nước ta? Tự do hơn ở điểm nào? Những kiến thức cần thiết nào trẻ em phương Tây cần trang bị? Và những kiến thức đó có cần cho trẻ em VN hay không?
Bạn có thể phân tích về mặt văn hoá cùng một hiện tượng em bé ngã mà các cặp cha mẹ phương Tây và VN có các cách ứng xử khác nhau không? Cái tốt và cái dở của mỗi cách? Đó là lý do văn hoá phải không bạn.
PS. Bài của bạn có vẻ không chặt, vì bạn đưa chủ đề “con cái và sự giáo dục”, rồi bạn lại kêu “thầy cô phải có trách nhiệm với con trẻ”.